The Phantom of the Opera là một kiệt tác nhuốm màu u ám, nơi những lời đồn đại về một bóng ma lang thang trong các hành lang và hầm ngầm tối tăm của Nhà hát Opera Paris từ lâu đã ám ảnh giới nghệ sĩ và nhân viên nơi đây.
The Phantom of the Opera tràn ngập bầu không khí bí ẩn: từ những cái chết kỳ lạ, ánh sáng ma quái, những giọng nói vang lên ở nơi không có ai, đến lời đồn về một bóng ma lẩn khuất trong Nhà hát Opera Paris.
Bóng ma ấy không chỉ gieo rắc nỗi sợ hãi mà còn xâm chiếm trí tưởng tượng của Christine Daaé – nữ ca sĩ xinh đẹp, tài năng. Hắn xuất hiện với cô dưới hình hài một “Thiên thần Âm nhạc”, một giọng nói vô hình dẫn dắt Christine hát hay hơn bao giờ hết. Nhưng khi Christine được vị tử tước trẻ tuổi, lịch thiệp theo đuổi, bóng ma ẩn mình trong đáy sâu Nhà hát chìm trong cơn ghen tuông điên dại và bắt đầu kế hoạch trả thù.
Nhiều yếu tố kỳ lạ trong truyện được cho là lấy cảm hứng từ chính công việc báo chí của Leroux, khi ông từng tác nghiệp tại Nhà hát Opera/Ballet Paris – nơi hầm ngầm từng được dùng làm nhà tù, hay việc nơi đây thực sự có một “hồ nước” bên dưới. Thậm chí sự kiện rơi đèn chùm làm chết người trong truyện cũng dựa trên một tai nạn có thật vào ngày 20/5/1896. Cuốn sách mang đến cho độc giả một chuyến “tham quan hậu trường” Nhà hát Opera, từ những bức tượng trên mái, phòng thay đồ của diễn viên, đến văn phòng quản lý.
Pha trộn giữa không khí Gothic rợn rợn, sự lãng mạn bi thương và thoáng chút hài hước đen tối, The Phantom of the Opera (1910) không chỉ là một câu chuyện kinh dị huyền bí mà còn là bi kịch ám ảnh về tình yêu và sự cô độc. Tác phẩm đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho sân khấu, điện ảnh và văn học suốt hơn một thế kỷ qua.